Lấy giáo dục hoằng dương Phật pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

Trang chủ »Pháp ngữ »Tịnh Không Pháp Sư Gia Ngôn Lục

Chương 1 bài 4: Khuyên thành kính với nhân sinh (08/05/2022)

Thứ tư - 11/05/2022 20:55

Đạo và học nhất định phải có cầu mới nói, dụng ý trong đây chính là tinh thần trọng đạo – tôn sư trọng đạo. Chỉ có tôn, chỉ có trọng thì người học mới được thọ dụng thật sự. Như Đại sư Ấn Quang đã nói, ‘một phần thành kính được một phần lợi ích; hai phần thành kính được hai phần lợi ích; mười phần thành kính thì người này luôn luôn được khai ngộ, được lợi ích lớn’.
Người xưa thường nói ‘không thành kính sẽ không khai ngộ’, không có tâm thành kính thì lợi ích gì cũng không đạt được, dù được nghe thì chẳng qua cũng để ghi nhớ, không thể đạt được lợi ích chân thật. Lợi ích chân thật chính là sự thay đổi khí chất như nhà Nho thường nói, hay sự chuyển thức thành trí mà Phật pháp thường giảng. Nếu có thể thay đổi khí chất thì liền chuyển phàm thành thánh. Không biết nghe lời, chỉ là nghe lời nói và văn tự thì không mảy may liên quan đến tâm tánh của mình. Nếu một chút tâm thành kính cũng không có thì lợi ích đạt được chẳng qua cũng chỉ là ngoài da, là sự biểu hiện bên ngoài mà thôi.
Có thể chính mình sẽ cho rằng: ‘Ta đối với thầy giáo đích thật rất cung kính, đối với Phật pháp cũng rất cung kính, bản thân cũng rất thâm nhập, tại sao không thể có được lợi ích vậy?’ Thử nghĩ: Mình đối với người ác và kẻ đáng ghét đã có tâm cung kính chưa? Trong chân tâm không có phân biệt, có phân biệt thì không phải chân tâm. Ta cung kính người này, lại không cung kính với người kia, tâm này là giả, là hai tâm. Cho nên tâm bệnh liền phát sinh do không có tâm thành kính, tâm cung kính.
Tâm cung kính thật sự chính là nhất tâm, là tâm bình đẳng, là tâm thanh tịnh. Bất luận là biểu hiện thành kính đến như thế nào nhưng trong tâm có phân biệt, có chấp trước thì không phải là nhất tâm. Có phân biệt thì không bình đẳng, chấp trước thì nhiễm ô, không thanh tịnh, đây chính là mấu chốt khiến cho việc nghe pháp, đọc kinh không thể đạt được lợi ích chân thật.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Video mới nhất

Pháp ngữ mới nhất

Thống kê lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 52


Hôm nayHôm nay : 13289

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 316448

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 25603852

Các bậc tiền bối mô phạm của Tịnh Độ

Pháp môn Niệm Phật, vốn là bi tâm triệt đễ của Thích Ca Thế Tôn độ chúng sanh; pháp môn này tối giản tiện, tối ổn định, tối cao siêu. Nếu như pháp môn này không thể tu được, vậy thì không cần nói đến pháp khác. Chỗ tốt của pháp môn này, bậc đại học vấn càng nghiên cứu, càng cảm thấy cao thâm; người không biết một chữ, cũng có thể làm đến được. Đáng tiếc người không rõ lý, chỉ đem nó cho là việc của ông già bà lão, thật là quá đổi sai lầm. Mời xem hai vị đại thánh Văn Thù Phổ Hiền trên hội Hoa Nghiêm, đều ở trong Kinh khuyến tu; Mã Minh Long Thụ hai vị Đại Bồ Tát của An Độ, đều có trước luận hoằng dương Tịnh Độ. Cổ đức của Trung Thổ, từ Đại Sư Huệ Viễn mãi đến Đại Sư An Quang, những lịch đại tổ sư này, phần nhiều là trước tu các pháp môn khác về sau quy về Tịnh Độ. Đại Sư Loan Đàm có nhục thân Bồ Tát nổi tiếng, Đại Sư Trí Giả là người truyền đăng Phật, đều hoằng dương Tịnh Độ. Thời cận đại Đại Sư Đế Nhàn của Tông Thiên Thai, Đại Sư Thái Hư của Tông Duy Thức, Đại Sư Hoằng Nhất của Luật Tông, Hư Vân Viên Anh hai vị Đại Sư của Thiền Tông, mỗi vị đều có trước tác, cũng là hoằng dương Tịnh Độ. Các vị cư sĩ nổi tiếng Lô Sơn triều Tần, Bạch Lạc Thiên của triều Đường, Tô Đông Pha Văn Ngạn Bác của triều Tống, Viên Hoằng Đạo của triều Minh, Bàng Xích Mộc Vương Nhân Sơn .v.v của triều Thanh, đều là nhà đại học vấn, họ đều là tức tâm Tịnh Độ, đây là người người đều biết đến. Còn có rất nhiều người, nhất thời không thể nhớ ra hết, cũng không cần phải nêu ra nữa. Hạng như ta tự hỏi : trí huệ, đức năng, so với những thánh hiền trên đây, ai cao ai thấp? Các ngài đều là chuyên tu chuyên hoằng Tịnh Độ, còn ta thì ngược lại xem thường; tri kiến như vậy, có thể nói là chính xác chăng?