Lấy giáo dục hoằng dương Phật pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

Trang chủ »Pháp ngữ »Tịnh Không Pháp Sư Gia Ngôn Lục

Chương 2 bài 3 Hướng dẫn phương pháp Tu Hành

Thứ tư - 07/12/2022 06:02

Buổi 40 ngày 27/11/2022

A. Hướng dẫn phương pháp niệm Phật

Niệm Phật, niệm là nhớ, ngày ngày nhớ Phật, chính là trong tâm chân thật có A Di Đà Phật, mỗi niệm có A Di Đà Phật, có A Di Đà Phật chính là có tâm, nguyện, hạnh của Phật A Di Đà. Nói một cách khác, đem “Kinh Vô Lượng Thọ” biến thành tư tưởng hành vi của chính mình, đó là chân thật niệm Phật.

Niệm Phật không phải là niệm ở trên miệng, niệm Phật ở trên miệng là tuyên truyền/ rao truyền, là niệm để cho người khác đang nghe, đây là độ chúng sanh, cái gọi là “một khi nghe qua tai, mãi trồng hạt giống đạo”. Niệm Phật là “tâm nguyện hạnh” phải giống như Phật. “Phật tâm” là chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi. “Phật nguyện” là giúp đỡ tất cả chúng sinh khắp pháp giới sớm thành Phật đạo. “Phật hạnh” là thật làm, nguyện không phải là giả, là hư không, phải ở ngay trong cuộc sống thường ngày mà tùy phận tùy lực, tận tâm tận lực giúp đỡ tất cả chúng sinh phá mê khai ngộ. Đây chính là sự nghiệp mà tất cả chư Phật Bồ Tát đã làm, “gia nghiệp của Như Lai” mà nhà Phật đã nói cũng chính là giúp đỡ tất cả chúng sinh giác ngộ.

Ở trong thế giới Ta Bà, pháp phương tiện đệ nhất chính là khuyến đạo, dùng việc giảng Kinh thuyết pháp để khuyên dạy, khuyến khích mọi người, giúp đỡ mọi người khai ngộ. Đây là ngôn giáo, kế đến là thân giáo, làm ra những tấm gương cho chúng sanh xem. Ngôn giáo, thân giáo nếu có thể làm được đến viên mãn thì người nhà của bạn đương nhiên sẽ bị cảm động, liền có thể tin tưởng.

Niệm Phật rất quan trọng, công đức vô lượng vô biên, không gì có thể sánh bằng, không chỉ nghiệp chướng của một đời này có thể tiêu trừ mà nghiệp chướng của vô lượng kiếp cũng có thể tiêu trừ. Mà tiêu trừ chính ngay ở khoảng một niệm, “một niệm tương ưng một niệm Phật, niệm niệm tương ưng niệm niệm Phật”, mỗi niệm đều tương ưng với “chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi” chính là tương ưng với Phật tâm. Mỗi niệm tương ưng với bốn mươi tám nguyện của Phật A Di Đà chính là tương ưng với Phật nguyện. Mỗi niệm giúp đỡ tất cả chúng sinh liền tương ưng với Phật hạnh.

Vọng niệm là từ nghiệp chướng biến hiện ra, vọng niệm chính là nghiệp chướng. Cho nên chúng ta mỗi niệm đều là Phật, vọng niệm liền không còn, nghiệp chướng cũng liền tiêu trừ. Khi không niệm Phật, có vọng niệm chính là nghiệp chướng khởi hiện hành. Cho nên phải thường niệm Phật, không được gián đoạn, nghiệp chướng mới có thể tiêu trừ

“Không hoài nghi, không xen tạp, không gián đoạn” công phu nhất định đắc lực, đây là bí quyết của niệm Phật. Tổ sư Đại đức của Tịnh Tông dạy chúng ta “lão thật niệm Phật”, “lão thật” hai chữ này không dễ làm đến được, người làm đến được trong đời này nhất định vãng sinh thượng phẩm thượng sanh.

Có người thiện căn phước đức sâu dày, không cần phải tu thì đã lão thật, họ vừa nghe lời của Phật dạy thì chân thật buông bỏ vạn duyên, đối với năm dục sáu trần, danh văn lợi dưỡng của thế gian không còn để ở trong tâm, thị, phi, nhân, ngã thảy đều buông xả. Có người thì phải tu mới có thể lão thật, nhưng chúng ta thì học rồi mà vẫn không lão thật, đây là nghiệp chướng tập khí sâu nặng. Nhất định phải ở ngay trong hoàn cảnh đời sống mà chuyển cảnh giới, mỗi niệm nhắc nhở chính mình, nỗ lực chăm chỉ tu học, chân thật buông xả vạn duyên mới có thể tiêu trừ nghiệp chướng.

Gần đây có một số vị đồng tu đã vãng sanh, đa số đều có thoại tướng tốt, thấy được Phật A Di Đà đến tiếp dẫn. Những người này đã vì chúng ta làm ra một minh chứng, khiến chúng ta lòng tin thêm lớn (tăng trưởng tín tâm). Họ có thể tự tại, an lành vãng sanh, đây là đại phước báu, nguyên nhân là họ có thể buông xuống được. Cho nên “vạn duyên buông xả” là đề mục quan trọng nhất trước mắt chúng ta, mọi thứ đều buông được xuống, tâm khai ý giải thì có thể tiêu tai miễn nạn. Chỉ có buông xả mới có thể chân thật làm đến được một lòng hướng Phật.

“Nhớ Phật niệm Phật, hiện tiền tương lai, nhất định thấy Phật”, đây là công khóa quan trọng nhất trước mắt chúng ta. Trước tiên chúng ta phải chuẩn bị được tốt, phải đem nhân tố khiến công phu niệm Phật không có lực trừ bỏ đi, công phu liền có thể có lực, liền có thể đạt đến công phu thành khối, thậm chí đạt đến nhất tâm bất loạn. Đây mới là phước báu chân thật, trí tuệ chân thật. Người xưa thường nói, lúc cộng tu nếu có nghi hoặc, xen tạp thì sẽ phá hoại công phu niệm Phật.

Niệm Phật là lấy “nhất tâm bất loạn” làm mục tiêu, “nhất tâm” đương nhiên không dễ gì đạt được, nhưng đối với người thông thường mà nói, thấp nhất của nhất tâm cũng là công phu thành khối, phải nên có thể đạt được. Chỉ cần đạt đến cảnh giới này thì nhất định nắm được phần vãng sanh bất thoái thành Phật.

“Công phu thành khối” chính là không có nghi hoặc, không có xen tạp, không luận bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu, cho dù ban đêm nằm mộng cũng không quên câu A Di Đà Phật, đây chính là kiểu dáng của công phu thành khối.

Ngoài “A Di Đà Phật” ra, tiếp xúc với tất cả người và sự vật, phải thường xuyên giữ gìn cảnh giác cao độ, quyết không để ngoại cảnh làm mê hoặc, dao động. Đây chính là công phu. Muốn đạt đến công phu thành khối, vì sao ở niệm Phật đường niệm Phật vẫn làm không được?

Có hai loại nguyên nhân: Một là phiền não tập khí từ vô lượng kiếp quá nặng. Tập khí là tri kiến, số đông gọi là thành kiến, thành kiến rất sâu, ý kiến rất nhiều. Đây là một thứ phiền phức. Nguyên nhân thứ hai là không lão thật. Lão thật cũng không dễ làm, người có thể làm đến được lão thật, không luận tu học bất cứ pháp môn nào nhất định cũng có thể thành tựu. Mà phương pháp bổ cứu chính là đọc kinh, nghe pháp.

Bước vào niệm Phật đường, nếu muốn công phu có lực, cần phải buông xả tất cả thân tâm thế giới. Buông xả không được là không tường tận giáo lý, thì phải dùng phương pháp giảng kinh để bù đắp. Trước đây niệm Phật đường không có giảng kinh, nhưng mỗi khi thắp một tuần hương lúc chỉ tĩnh đều có giảng khai thị, dụng ý là giống nhau, chính là giúp mọi người đoạn nghi sinh tín, công phu có lực.

Nhất là trong thời đại hiện tại, thời gian chúng ta nghe kinh ít, nền tảng chưa đủ sâu (cắm gốc chưa đủ), cho dù có duyên ở nơi niệm Phật đường thù thắng như vậy vẫn là sinh phiền não, vẫn là có ý kiến, vẫn là chướng ngại công phu tu học của chính mình.

Do đây có thể biết, kinh không thể không đọc, pháp không thể không nghe, mọi người phải chân thật nỗ lực dụng công.

 

Buổi 41 ngày 04/12/2022

Gần đây có một số vị đồng tu đã vãng sanh, đa số đều có thoại tướng tốt, thấy được Phật A Di Đà đến tiếp dẫn. Những người này đã vì chúng ta làm ra một minh chứng, khiến chúng ta lòng tin thêm lớn (tăng trưởng tín tâm). Họ có thể tự tại, an lành vãng sanh, đây là đại phước báu, nguyên nhân là họ có thể buông xuống được. Cho nên “vạn duyên buông xả” là đề mục quan trọng nhất trước mắt chúng ta, mọi thứ đều buông được xuống, tâm khai ý giải thì có thể tiêu tai miễn nạn. Chỉ có buông xả mới có thể chân thật làm đến được một lòng hướng Phật.

“Nhớ Phật niệm Phật, hiện tiền tương lai, nhất định thấy Phật”, đây là công khóa quan trọng nhất trước mắt chúng ta. Trước tiên chúng ta phải chuẩn bị được tốt, phải đem nhân tố khiến công phu niệm Phật không có lực trừ bỏ đi, công phu liền có thể có lực, liền có thể đạt đến công phu thành khối, thậm chí đạt đến nhất tâm bất loạn. Đây mới là phước báu chân thật, trí tuệ chân thật. Người xưa thường nói, lúc cộng tu nếu có nghi hoặc, xen tạp thì sẽ phá hoại công phu niệm Phật.

Niệm Phật là lấy “nhất tâm bất loạn” làm mục tiêu, “nhất tâm” đương nhiên không dễ gì đạt được, nhưng đối với người thông thường mà nói, thấp nhất của nhất tâm cũng là công phu thành khối, phải nên có thể đạt được. Chỉ cần đạt đến cảnh giới này thì nhất định nắm được phần vãng sanh bất thoái thành Phật.

“Công phu thành khối” chính là không có nghi hoặc, không có xen tạp, không luận bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu, cho dù ban đêm nằm mộng cũng không quên câu A Di Đà Phật, đây chính là kiểu dáng của công phu thành khối.

Ngoài “A Di Đà Phật” ra, tiếp xúc với tất cả người và sự vật, phải thường xuyên giữ gìn cảnh giác cao độ, quyết không để ngoại cảnh làm mê hoặc, dao động. Đây chính là công phu. Muốn đạt đến công phu thành khối, vì sao ở niệm Phật đường niệm Phật vẫn làm không được?

Có hai loại nguyên nhân: Một là phiền não tập khí từ vô lượng kiếp quá nặng. Tập khí là tri kiến, số đông gọi là thành kiến, thành kiến rất sâu, ý kiến rất nhiều. Đây là một thứ phiền phức. Nguyên nhân thứ hai là không lão thật. Lão thật cũng không dễ làm, người có thể làm đến được lão thật, không luận tu học bất cứ pháp môn nào nhất định cũng có thể thành tựu. Mà phương pháp bổ cứu chính là đọc kinh, nghe pháp.

Bước vào niệm Phật đường, nếu muốn công phu có lực, cần phải buông xả tất cả thân tâm thế giới. Buông xả không được là không tường tận giáo lý, thì phải dùng phương pháp giảng kinh để bù đắp. Trước đây niệm Phật đường không có giảng kinh, nhưng mỗi khi thắp một tuần hương lúc chỉ tĩnh đều có giảng khai thị, dụng ý là giống nhau, chính là giúp mọi người đoạn nghi sinh tín, công phu có lực.

Nhất là trong thời đại hiện tại, thời gian chúng ta nghe kinh ít, nền tảng chưa đủ sâu (cắm gốc chưa đủ), cho dù có duyên ở nơi niệm Phật đường thù thắng như vậy vẫn là sinh phiền não, vẫn là có ý kiến, vẫn là chướng ngại công phu tu học của chính mình.

Do đây có thể biết, kinh không thể không đọc, pháp không thể không nghe, mọi người phải chân thật nỗ lực dụng công.

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 

Video mới nhất

Pháp ngữ mới nhất

Thống kê lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 71


Hôm nayHôm nay : 7317

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 7317

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 31066104

PHÁP ÂM TUYÊN LƯU – TẬP 6

ĐỒNG TU HỎI TÔI- THẦY CÓ SỢ CHẾT HAY KHÔNG?

Có một số đồng tu hỏi tôi, hỏi thầy có sợ chết hay không? tôi nói với họ tôi không sợ chết, tôi không có khái niệm này, không hề có khái niệm sanh tử, mỗi một ngày đều là tùy duyên độ nhật, tuổi tác cũng đã lớn rồi, giảng kinh sắp giảng không nổi nữa, tôi vô cùng xem trọng người kế thừa, cho nên khi tôi 50 tuổi, thì đã rất coi trọng việc bồi dưỡng những người kế thừa, tôi có thể không giảng kinh, nhưng kinh thì không thể đoạn dứt, người có thể giảng, ưa thích giảng, tôi đều đề bạt họ, bồi dưỡng từng người từng người một. khi tôi đi rồi thì cũng sẽ có rất nhiều người giảng tốt hơn tôi, tôi rất mãn ý, hỏi tôi là có sợ chết hay không, không sợ, thật sự là không sợ, 1 chút cũng không sợ, người ta vì sao lại sợ chết? vì họ không có sự chuẩn bị. tôi thì đã chuẩn bị rất kỹ rồi, cho nên tôi không sợ chết, so với hầu hết mọi người thì không như họ, chúng tôi ngày ngày nhớ nghĩ Thế Giới Cực Lạc, niệm niệm đều là niệm A Di Đà Phật, tôi khuyên mọi người niệm Phật cầu sanh Di Đà Tịnh Độ, thì bản thân tôi sao có thể không làm? Nếu tôi không làm, thì những người học sẽ nói tôi lừa gạt họ, vậy thì tôi có lỗi với họ, Thế Giới Cực Lạc là có thật, A Di Đà Phật là có thật, vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là có thật, ngày ngày đều có, mọi lúc mọi nơi đều có thể đến Thế Giới Cực Lạc. hoan hoan hỷ hỷ, Phật đã nói với chúng ta, phàm việc gì cũng đều có nhân có quả, bệnh dịch là có nhân quả, nhân là gì? tất cả pháp từ tâm tưởng sanh, nói tới nói lui vẫn là tâm tưởng, đồng tu chúng ta đã học Phật rồi, vĩnh viễn không có sự lo sợ, chúng ta đi theo Thích Ca Mâu Ni Phật, tiền đồ thuận buồm xuôi gió, tiền đồ vô cùng tươi sáng, sau khi học Phật, niệm niệm cầu sanh Tịnh Độ, chúng ta rõ ràng thấu suốt đối với Thế Giới Cực Lạc, thì việc vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là thật sự nắm phần chắc chắn, hy vọng các đồng học xem nhẹ sự sanh tử, đem việc sanh tử nắm trong lòng bàn tay, không phải nằm trong tay vua Diêm La, mà nằm trong lòng bàn tay chúng ta, muốn đi là đi, muốn ở là ở, tốt, đối trước đại chúng đồng tu, cùng nhau niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, mỗi ngày đều không thiếu thời khóa, đồng tu còn sợ hãi vẫn là không ít, chúng ta hãy giúp đỡ họ, để giúp họ thì trước tiên bản thân mình không sợ, thì họ mới có thể tin, làm thế nào để giúp những đồng học còn sợ chết? đây là sứ mệnh của chúng ta, đọc kinh, đọc thuộc kinh điển, có thể chuyển sợ hãi thành không sợ, không còn sợ đạt đến mức nào? tự tại vãng sanh, vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là chắc chắn, là thật không phải giả. Ta Bà này khổ, hà tất gì phải lưu luyến? bạn còn lưu luyến đối với Ta bà cho nên bạn mới sợ chết, không còn lưu luyến Ta bà thì mới không sợ, cho nên đối diện với trùng trùng sự bất an trong xã hội ngày nay, chúng tôi đều khuyến khích mọi người không nên sợ hãi, an vui là niệm cho thật tốt câu Phật hiệu này, A Di Đà Phật nhất định sẽ đến tiếp dẫn, không bỏ sót 1 người nào, lòng tin sẽ quyết định hết thảy, việc này rất quan trọng, mọi người đều có sức khỏe tốt hơn tôi. Phải nên dụng công, phải nên nỗ lực, nếu thấy được A Di Đà Phật ở tại Thế Giới Cực Lạc hoan nghênh chúng ta, chúng ta thấy được niềm hoan hỷ vô hạn, thì nguyện vọng của 1 đời cũng xem như viên mãn. Sống ở tại thế giới này, sống 1 ngày thì làm 1 ngày, sống 2 ngày thì làm 2 ngày, vãng sanh đến Thế Giới Cực Lạc thì đồng học sẽ cùng A Di Đà Phật đến tiếp dẫn, cho nên việc giúp đỡ trợ niệm cho các đồng học là công đức rất lớn, ta đi đón họ, học cũng sẽ đến đón ta, tuyệt đối không uổng công, tuyệt đối không phải giả, những tin tức về bệnh dịch hiện này chúng ta không xem, niệm A Di Đà Phật thì mới thật sự là có ích, đây mới là việc quan trọng cấp bách chứ không phải là việc gì khác. Phật đến tiếp dẫn chúng ta, Bồ Tát đến tiếp dẫn chúng ta, đồng tham đạo hữu cũng đều đến tiếp dẫn chúng ta. Tin sâu không nghi, thì các ngài nhất định sẽ đến tiếp dẫn vãng sanh. Khi đến tiếp dẫn thì sẽ còn náo nhiệt hơn ở hội trường này, khi đến tiếp dẫn thì cũng không nên khách sáo, phải kiên định tín nguyện, tín nguyện vãng sanh.