Lấy giáo dục hoằng dương Phật pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

Trang chủ »Pháp ngữ »Tịnh Không Pháp Sư Gia Ngôn Lục

Chương 2 bài 8 Luận Sinh Tử Đại Sự

Thứ sáu - 10/11/2023 20:44

Buổi 69 ngày 27/10/2023

 

Phần một: Cảnh báo mạng người vô thường. 

Con người sống ở đời thời gian mấy mươi năm ngắn ngủi, tay không mà đến, rồi vẫn là tay không mà ra đi. Cổ đức nói: “Mọi thứ chẳng mang được, chỉ có nghiệp theo thân”, thế gian này không có thứ gì mang đi được, thứ mang đi được chỉ là một số nghiệp đã tạo ở ngay trong đời này. Việc này thật là đáng sợ! Tôi đọc lên đều cảm thấy sợ dựng tóc gáy, có một số người đọc thì không có cảm giác gì, đây thật đúng như là người gỗ vậy. Người chân thật có tri giác, đọc đến điều này thật sự sợ hãi, há lại dám tạo nghiệp sao?

Phần hai: Cho biết sự thống khổ đáng sợ của luân hồi 

Phật nói với chúng ta, chỉ cần ở trong luân hồi thì nhất định thời gian trong ba đường ác dài, thời gian trong ba đường thiện ngắn. Thọ mạng của ba đường thiện dài nhất là cõi trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ của trời Vô Sắc Giới, thọ mạng là tám vạn đại kiếp. Một đại kiếp là một lần “thành trụ hoại không” của thế giới này. Tám vạn đại kiếp chính là tám vạn lần “thành trụ hoại không” của thế giới này. Có thọ mạng dài đến như vậy.

Mà thời gian của ác đạo dài, thì càng đáng sợ. “Kinh Địa Tạng” nói rằng thọ mạng của Địa Ngục là vô số kiếp. Cho dù ở cõi súc sinh, thọ mạng tuy không dài, thế nhưng súc sinh ngu si, kiên cố chấp trước thân hình này là của chính mình, cho nên rất khó mà thoát ra.

Lúc Thế Tôn còn tại thế, vườn Kì Thọ Cấp Cô Độc có một tổ kiến. Thế Tôn nói với chúng đệ tử rằng: “Bảy đời chư Phật đã qua rồi mà tổ kiến này vẫn không thể thoát khỏi thân kiến, đời đời kiếp kiếp vẫn đầu thai làm thân kiến”. Quãng thời gian này vượt qua thọ mạng của thiên nhân trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ rất nhiều.

Phật Bồ Tát thường hay nhắc nhở chúng ta, cảnh báo chúng ta, ba đường ác nhất định không thể đi vào, đọa vào ba đường ác thì rất dễ dàng, thoát khỏi ba đường ác là việc quá khó. Phật Bồ Tát tuy là từ bi, ứng hóa ở trong ba đường ác độ chúng sinh, nhưng chúng sinh ác đạo ngu si đến tột cùng, vẫn còn vọng tưởng, phân biệt, chấp trước nghiêm trọng, so với độ chúng sinh ở cõi người thì phải khó gấp nhiều lần. Mặc dù như vậy, Phật Bồ Tát vẫn là không xả bỏ, chân thật là từ bi đến chỗ cùng tột.

Chúng ta đời này có thể được sanh ở cõi người, cơ hội vô cùng đáng quý khó được, đáng quý ở chỗ dễ dàng giác ngộ, dễ dàng được độ, cho nên chúng ta nhất định phải nắm lấy cơ duyên này. Mà cơ duyên này tuyệt nhiên không dài, bởi vì thọ mạng của con người rất ngắn ngủi, cho dù sống được 100 năm cũng chỉ là một khảy móng tay, một sát na mà thôi.

Thọ mạng ngắn, thể hiện rõ cơ duyên này đặc biệt đáng quý, do đó được thân người nếu không được nghe Phật pháp thì thật là đáng tiếc. Mà người có được thân người nhưng không có cơ duyên nghe Phật pháp đích thực là chiếm đại đa số.

Đời này không thể thoát khỏi sáu cõi, đời sau vẫn cứ không tránh khỏi được luân hồi; Lần luân hồi này, không biết phải luân hồi đến kiếp nào mới có thể gặp lại được Phật pháp. Nhất định không thể nào đời đời kiếp kiếp đều gặp được Phật pháp, nếu đời đời kiếp kiếp đều có thể gặp được Phật pháp thì chúng ta sớm đã thành Phật rồi, có thể thấy việc này thật không dễ dàng gì. 

 

Buổi 71 ngày 03/11/2023

Chúng ta xem thấy có một số người ra đi rất tự tại tốt đẹp, không có bệnh khổ, rất đáng ngưỡng mộ. Tôi thường nhắc nhở mọi người, chúng ta nhất định phải làm được. Nếu làm không được, vào lúc bệnh nặng, thân thể bị người sắp đặt, chính mình không thể làm chủ, không nắm chắc việc vãng sanh, cho nên lúc này cần phải phòng bị trước.

Phương pháp tốt nhất chính là không cần người chăm sóc, có thể dự biết thời gian ra đi, muốn đi lúc nào thì đi lúc đó. Nhất định phải hạ quyết tâm làm thật tốt việc này thì ngay đời này mới không uổng phí. Những việc khác đều là giả, chỉ có việc này là thật.

Chúng ta nói tự lợi, đây mới là tự lợi. Thế nhưng tự lợi nhất định xây dựng trên nền tảng lợi tha.

Ở ngay trong cuộc sống thường ngày, khởi tâm động niệm đều vì chúng sinh mà lo nghĩ, không nên vì chính mình mà nghĩ. Vì chính mình mà nghĩ thì sai rồi, phải vì chúng sinh mà lo nghĩ, phải đem ý niệm tự tư tự lợi và cái ngã quên đi, nhất định phải vì chúng sinh mà lo nghĩ mới có thể đoạn trừ; Chỉ cần đoạn trừ thì công phu tu học liền có thể nắm chắc.

Bà Hàn Quán Trưởng từ lúc sinh bệnh đến lúc vãng sanh thần trí rõ ràng, điều này rất khó có được. Bà hiện thân thuyết pháp nói với chúng ta, khi người sắp lâm chung, ngay đến năng lực trở mình cũng không thể, cần phải nhờ người khác giúp đỡ. Điều này khiến tôi nghĩ đến người ở thế gian dù có phước báo lớn thế nào, quyền lực to lớn bao nhiêu thì đến khi lâm chung vẫn cứ phải chịu sự sắp đặt của người khác, không có cách nào thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm này.

Phật nói nói chúng ta, lúc này là thời khắc then chốt quan trọng nhất của đời người, vấn đề là đời sau đầu sanh vào cõi nào. Duyên thù thắng của bà Hàn Quán Trưởng, có hơn 30 vị xuất gia dùng tâm chân thành thanh tịnh niệm Phật giúp bà, bảo hộ bà, cho nên suốt từ lúc bà lúc sinh bệnh đến khi vãng sanh, chúng ta nhìn thấy rất nhiều điềm lành.

Thứ nhất, trên “Kinh Địa Tạng” nói, khi người sắp lâm chung có thể nhìn thấy thân bằng quyến thuộc đã qua đời, những thân bằng quyến thuộc này không phải là thật mà đều là oan gia trái chủ của chính mình biến hiện ra giống như thân bằng quyến thuộc đến dẫn dụ chúng ta đi, để báo thù chúng ta. Loại tình huống này rất nhiều. Nhưng bà Hàn Quán Trưởng từ khi mắc bệnh đến lúc vãng sanh không có loại hiện tượng này, đây là sự hỗ trợ của chúng ta đã khởi tác dụng.

Thứ hai, bà hai lần nhìn thấy A Di Đà Phật, một lần nhìn thấy Liên Trì Hải Hội, cho nên khẳng định bà vãng sanh Tịnh Độ. Sự thị hiện của bà chính là nhắc nhở chúng ta, bà có phước báo, khi lâm chung có sự chăm sóc đúng như lý như pháp nhiều đến như vậy. Đây là hồi báo mà bà 30 năm hộ trì chánh pháp.

Chúng ta quay đầu nghĩ lại chính mình, ngày này sẽ đến với mình, đến lúc đó nếu chính mình không có loại duyên phận, phước báo này thì phải làm sao? Đây là một việc đại sự duy nhất ở ngay trong đời này của chúng ta, không thể nào không chuẩn bị trước.

Từ xưa đến nay có không ít người niệm Phật, vì chúng ta làm ra tấm gương, vì chúng ta làm ra khải thị, chính là đến lúc sắp lâm chung không bệnh khổ, không cần người chăm sóc, biết trước giờ ra đi, tự tại vãng sanh. Chúng ta nhất định phải đi con đường này mới đáng tin cậy, mới an toàn. 

 

 

Buổi 72 ngày 10/11/2023

Ở Đài Loan, việc vãng sanh của cư sĩ Lí Tế Hoa đoàn niệm Phật Liên hữu Đài Bắc cũng là tấm gương tốt nhất đối với chúng ta. Cư sĩ Lí cũng biết trước giờ ra đi, trước khi vãng sanh tại pháp hội vì mọi người mà khẩn thiết khai thị, sau khi giảng xong chào từ biệt mọi người: “Tôi phải đi về nhà rồi!”.

Thính chúng cho rằng ông đã mệt rồi, phải về nhà nghỉ ngơi, nào biết được ông ấy đã ở trên ghế sa lông của đoàn niệm Phật Liên Hữu ngồi mà vãng sanh. Họ có thể làm được, chúng ta cũng có thể làm được, chúng ta phải học tập. Chỉ có dùng loại phương thức này mới chân thật an toàn, không để người sắp xếp. Khi bị người sắp xếp, nếu duyên không thù thắng, nhất định sẽ gặp khó.

Bà Hàn Quán Trưởng vãng sanh đã cho chúng ta một khải thị lớn nhất, chính là nhắc nhở chúng ta “sinh tử đại sự”. Chúng ta phải có cảnh giác cao độ, khi lâm chung, chính mình phải làm chủ được thì tiền đồ mới là một mảng sáng lạn. Nếu lúc lâm chung chính mình không làm chủ được, bị người sắp xếp, dù có rất nhiều người giúp đỡ nhưng chính mình vẫn chưa cảm thấy  thuận ý vừa lòng. Đời sau sinh vào nơi nào nhất định ở một niệm sau cùng, một niệm sau cùng là tham sân si liền đi đến đường ác. Sự việc này thật là đáng sợ!

Bà Hàn Quán Trưởng có phước báo, từ lúc sinh bệnh đến lúc vãng sanh, hơn 30 vị xuất gia tâm địa thanh tịnh ngày đêm ở bên giường bệnh chăm sóc niệm Phật, sau khi bà vãng sanh Phật hiệu 49 ngày đêm không gián đoạn. Đây là điều mà những vị đại pháp sư xuất gia thời cận đại cũng không làm được.

Ngay đến lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam ở Đài Trung cũng không thể sánh bằng, lúc lão cư sĩ sinh bệnh chỉ có mấy người học trò chăm sóc, không có nhiều người xuất gia mặc áo đắp y oai nghi đầy đủ như vậy. Phước báo này là nhân duyên hi hữu. Đây là quả báo của 30 năm bà hộ trì chánh pháp, cho nên bà có thể vãng sanh Tịnh Độ rất thuận lợi, trợ duyên quá thù thắng. Tương lai khi chúng ta sắp ra đi có được duyên phận thù thắng này hay không? Đây là điều chúng ta cần cảnh giác đến, đây chân thật là một việc lớn nhất trong cuộc đời.

Ở trong tình huống này, phương pháp duy nhất chính là chính mình nhất định phải tu học thành tựu, không  nương dựa vào người khác, khi vãng sanh không có bệnh khổ, biết trước giờ ra đi, đứng mà đi, ngồi mà đi, nằm mà đi, tùy theo ý của mình. Đây chính là sinh tử tự tại, chúng ta mới không bỏ lỡ qua đời này. Mọi người kết thất niệm Phật, cần nắm chắc tông chỉ này, chúng ta đến nơi đây là để bồi dưỡng, học tập, tương lai tự tại vãng sanh.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Video mới nhất

Pháp ngữ mới nhất

Thống kê lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 183


Hôm nayHôm nay : 41487

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 1681521

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 53152487

PHÁP ÂM TUYÊN LƯU – TẬP 6

ĐỒNG TU HỎI TÔI- THẦY CÓ SỢ CHẾT HAY KHÔNG?

Có một số đồng tu hỏi tôi, hỏi thầy có sợ chết hay không? tôi nói với họ tôi không sợ chết, tôi không có khái niệm này, không hề có khái niệm sanh tử, mỗi một ngày đều là tùy duyên độ nhật, tuổi tác cũng đã lớn rồi, giảng kinh sắp giảng không nổi nữa, tôi vô cùng xem trọng người kế thừa, cho nên khi tôi 50 tuổi, thì đã rất coi trọng việc bồi dưỡng những người kế thừa, tôi có thể không giảng kinh, nhưng kinh thì không thể đoạn dứt, người có thể giảng, ưa thích giảng, tôi đều đề bạt họ, bồi dưỡng từng người từng người một. khi tôi đi rồi thì cũng sẽ có rất nhiều người giảng tốt hơn tôi, tôi rất mãn ý, hỏi tôi là có sợ chết hay không, không sợ, thật sự là không sợ, 1 chút cũng không sợ, người ta vì sao lại sợ chết? vì họ không có sự chuẩn bị. tôi thì đã chuẩn bị rất kỹ rồi, cho nên tôi không sợ chết, so với hầu hết mọi người thì không như họ, chúng tôi ngày ngày nhớ nghĩ Thế Giới Cực Lạc, niệm niệm đều là niệm A Di Đà Phật, tôi khuyên mọi người niệm Phật cầu sanh Di Đà Tịnh Độ, thì bản thân tôi sao có thể không làm? Nếu tôi không làm, thì những người học sẽ nói tôi lừa gạt họ, vậy thì tôi có lỗi với họ, Thế Giới Cực Lạc là có thật, A Di Đà Phật là có thật, vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là có thật, ngày ngày đều có, mọi lúc mọi nơi đều có thể đến Thế Giới Cực Lạc. hoan hoan hỷ hỷ, Phật đã nói với chúng ta, phàm việc gì cũng đều có nhân có quả, bệnh dịch là có nhân quả, nhân là gì? tất cả pháp từ tâm tưởng sanh, nói tới nói lui vẫn là tâm tưởng, đồng tu chúng ta đã học Phật rồi, vĩnh viễn không có sự lo sợ, chúng ta đi theo Thích Ca Mâu Ni Phật, tiền đồ thuận buồm xuôi gió, tiền đồ vô cùng tươi sáng, sau khi học Phật, niệm niệm cầu sanh Tịnh Độ, chúng ta rõ ràng thấu suốt đối với Thế Giới Cực Lạc, thì việc vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là thật sự nắm phần chắc chắn, hy vọng các đồng học xem nhẹ sự sanh tử, đem việc sanh tử nắm trong lòng bàn tay, không phải nằm trong tay vua Diêm La, mà nằm trong lòng bàn tay chúng ta, muốn đi là đi, muốn ở là ở, tốt, đối trước đại chúng đồng tu, cùng nhau niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, mỗi ngày đều không thiếu thời khóa, đồng tu còn sợ hãi vẫn là không ít, chúng ta hãy giúp đỡ họ, để giúp họ thì trước tiên bản thân mình không sợ, thì họ mới có thể tin, làm thế nào để giúp những đồng học còn sợ chết? đây là sứ mệnh của chúng ta, đọc kinh, đọc thuộc kinh điển, có thể chuyển sợ hãi thành không sợ, không còn sợ đạt đến mức nào? tự tại vãng sanh, vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là chắc chắn, là thật không phải giả. Ta Bà này khổ, hà tất gì phải lưu luyến? bạn còn lưu luyến đối với Ta bà cho nên bạn mới sợ chết, không còn lưu luyến Ta bà thì mới không sợ, cho nên đối diện với trùng trùng sự bất an trong xã hội ngày nay, chúng tôi đều khuyến khích mọi người không nên sợ hãi, an vui là niệm cho thật tốt câu Phật hiệu này, A Di Đà Phật nhất định sẽ đến tiếp dẫn, không bỏ sót 1 người nào, lòng tin sẽ quyết định hết thảy, việc này rất quan trọng, mọi người đều có sức khỏe tốt hơn tôi. Phải nên dụng công, phải nên nỗ lực, nếu thấy được A Di Đà Phật ở tại Thế Giới Cực Lạc hoan nghênh chúng ta, chúng ta thấy được niềm hoan hỷ vô hạn, thì nguyện vọng của 1 đời cũng xem như viên mãn. Sống ở tại thế giới này, sống 1 ngày thì làm 1 ngày, sống 2 ngày thì làm 2 ngày, vãng sanh đến Thế Giới Cực Lạc thì đồng học sẽ cùng A Di Đà Phật đến tiếp dẫn, cho nên việc giúp đỡ trợ niệm cho các đồng học là công đức rất lớn, ta đi đón họ, học cũng sẽ đến đón ta, tuyệt đối không uổng công, tuyệt đối không phải giả, những tin tức về bệnh dịch hiện này chúng ta không xem, niệm A Di Đà Phật thì mới thật sự là có ích, đây mới là việc quan trọng cấp bách chứ không phải là việc gì khác. Phật đến tiếp dẫn chúng ta, Bồ Tát đến tiếp dẫn chúng ta, đồng tham đạo hữu cũng đều đến tiếp dẫn chúng ta. Tin sâu không nghi, thì các ngài nhất định sẽ đến tiếp dẫn vãng sanh. Khi đến tiếp dẫn thì sẽ còn náo nhiệt hơn ở hội trường này, khi đến tiếp dẫn thì cũng không nên khách sáo, phải kiên định tín nguyện, tín nguyện vãng sanh.