Lấy giáo dục hoằng dương Phật pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

Trang chủ »Pháp ngữ »Tịnh Không Pháp Sư Gia Ngôn Lục

Chương 1 bài 8 Giải đáp những nghi vấn trong quá trình học phật (31/07 - Tịnh Không Pháp Sư Gia Ngôn Lục)

Thứ năm - 23/06/2022 16:36

Buổi 28 ngày 19/06/2022

Buổi 29 ngày 17/07/2022

Buổi 30 ngày 31/07/2022

Buổi 31 ngày 07/08/2022

 

Buổi 28 ngày 19/06/2022

Nhất Chân
Pháp giới Nhất chân ở đâu? Nơi nào, lúc nào cũng đều là pháp giới Nhất chân.

Người thời nay ưa thích nói đột phá, Nhất chân chính là đột phá thanh tịnh rốt ráo nhất. Cái gọi là không gian bốn chiều, không gian năm chiều, không gian sáu chiều, mãi đến không gian vô hạn chiều, thực tế chính là pháp giới mà Phật pháp giảng. “Pháp giới”, chia lớn thành mười pháp giới, phân nhỏ thì có vô lượng vô biên, rất gần và rất giống với thuyết thời không vô hạn độ. Những hiện tượng này đều bắt nguồn từ vô minh, thiếu hiểu biết mà ra. Nếu có thể đột phá được nhiều tầng thì thấy được pháp giới Nhất chân: Có thể thấy được pháp giới Nhất chân liền được thành Phật, chính là “kiến tánh thành Phật” mà nhà Thiền gọi. Nhất chân chính là chân tánh, chân tâm.

Ma Chướng
Thái thượng cảm ứng thiên giảng rất hay: “họa phúc không có cửa, tự mình chiêu cảm đến”. Hằng ngày, trong lúc chúng ta vô tình hay cố ý đắc tội với người ác, ắt sẽ chiêu cảm đến quả báo bất như ý, vậy ma chướng của chúng ta trên bước đường tu học Bồ tát đạo sẽ rất nhiều. “Ma chướng” chính là người và việc chúng ta đắc tội, cho nên có trở lực phản kháng lại. Không đắc tội với người ma chướng sẽ ít; đắc tội với nhiều người thì ma chướng càng nhiều.

Chánh Tri Chánh Kiến
“Tri kiến” hay còn gọi là chánh tri chánh kiến, là điều quan trọng nhất. Tổng cương lĩnh của tu hành pháp môn niệm Phật là phát tâm Bồ đề, nhất hướng chuyên niệm. “Phát tâm Bồ đề chính là chánh tri chánh kiến, cho nên, không có chánh tri chánh kiến thì dẫu có đạt được nhất hướng chuyên niệm cũng rất khó có thể vãng sanh, điểm này rất quan trọng. Thực tế mà nói, nếu không có chánh tri chánh kiến thì tuy bạn nhất hướng chuyên niệm cũng rất khó để thành tựu. Vì nhất chính là nhất tâm, tâm có tạp niệm thì không phải là nhất tâm. Bạn chuyên niệm A Di Đà Phật mà bị xen tạp, thì dẫu có buông bỏ hết những pháp môn khác, dường như là nhất tâm chuyên niệm nhưng kỳ thật không phải, vẫn là xen tạp vọng tưởng, phiền não, vẫn không thể thành tựu. Nên biết, trong quá trình tu hành, tri kiến đặc biệt quan trọng.

“Tri kiến” nếu dùng từ hiện đại mà nói, chính là “nhận thức”, nhận thức về Phật pháp, nhận biết về thế gian pháp. Có nhận thức đúng đắn tức là chánh tri chánh kiến. Phật pháp ở thế gian giáo hóa chúng sanh không gì khác hơn ngoài việc giúp đỡ họ kiến lập chánh tri chánh kiến, có chánh tri chánh kiến thì tu hành liền trở nên dễ dàng. Cho nên tu hành của mỗi người, nếu không thể chế ngự được phiền não, không thể khắc phục được tập khí, vấn đề vẫn là ở trên tri kiến.

 

Buổi 29 ngày 17/07/2022

Vừa mở đầu kinh Pháp hoa, đức Thế Tôn liền nói ra tông chỉ của giáo học là “khai thị ngộ nhập tri kiến của Phật”. Phật vì chúng ta mà khai thị, bản thân chúng ta phải có năng lực để ngộ nhập. “Ngộ” là tường tận, “nhập” là chân thật làm được. Nghĩa là đem chánh tri chánh kiến dung hòa với đời sống của chính mình thành một thể, đây gọi là dung hòa, tục ngữ gọi là chứng quả, “nhập” chính là ý nghĩa của chứng.
Tông Thiên thai nói: “Người nói được mà không làm được, chỉ là quốc sư; người nói được mà làm được, ấy là quốc bảo”. Ý nghĩa của hai câu nói trên chính là điều mà trong kinh đức Phật thường giảng nói, người phá giới còn có thể cứu được, nhưng người phá kiến thì hoàn toàn không thể cứu được.
“Nói được mà không làm được” chính là phá giới.
Họ biết giảng nói mà làm không được, nhưng những điều họ nói ra là chân thật, họ không nói sai, trên tri kiến là đúng, cho nên những người này vẫn có thể cứu độ. Còn như người giữ giới rất nghiêm, làm được rất tốt, nhưng tri kiến sai lầm, thì không thể cứu được. Ví như chư Phật Như Lai, lịch đại tổ sư đại đức đều dạy chúng ta cầu sanh Tịnh Độ, không chỉ người niệm Phật mới cầu sanh Tịnh Độ, mà người tu học bất kỳ một pháp môn nào, đến sau cùng vẫn phải hồi hướng cầu sanh Tịnh Độ, kiến giải này chính là chánh tri chánh kiến. Chính mình có thể nhất tâm cầu vãng sanh Tịnh Độ, hơn nữa còn có thể đem chánh pháp giới thiệu cho người khác, người như vậy chính là quốc bảo.
Hoằng pháp và hộ pháp.
Tu học Phật pháp, hoằng dương Phật pháp, tuyệt đối chúng ta không được nhân danh Phật pháp để lừa gạt chúng sanh, cầu danh văn lợi dưỡng, tham đắm hưởng thụ năm dục sáu trần. Mặc dù trước mắt có thể hưởng được một chút tiện nghi nhỏ, nhưng đời sau nhất định phải đọa địa ngục A-tỳ. Do đây có thể biết, dũng mãnh tinh tấn, chăm chỉ tu học là điều rất quan trọng.
Hoằng dương Phật pháp cần phải chính mình làm ra một tấm gương tốt, phải nhận biết rõ thời đại này, phải có trí tuệ, phương tiện, khéo léo để dẫn dắt tất cả chúng sanh tin nhận phụng hành lời Phật dạy, làm được như vậy chúng ta mới không uổng phí cuộc đời này.

 

Buổi 30 ngày 31/07/2022

Đạo Dưỡng Sanh
Thường ngày khi ăn thức ăn, chúng ta phải chú ý cẩn thận, để tránh bị ngộ độc thực phẩm. Cần phải biết phương pháp giải độc hiệu quả nhất chính là tâm thanh tịnh, tâm đại từ bi. Tâm của chúng ta khởi tâm động niệm đều là tự tư tự lợi, vì vậy rất dễ bị cảm nhiễm những độc tố này.

Gần đây chúng ta thấy một số người nhất tâm chuyên chú, không luận là người trẻ hay người già (điển hình nhất là lão cư sĩ Lưu Thừa Phù hơn 90 tuổi), sự thay đổi về sức khỏe, tinh thần và tướng mạo của họ đã chứng minh, lời Phật dạy một chút cũng không sai, đây chính là chứng chuyển trong tam chuyển pháp luân – làm minh chứng. Cho nên, chúng ta vì sức khỏe của tự thân mình, muốn ít bệnh, ít phiền não nếu không tu tâm thanh tịnh, tâm từ bi thì không cách nào làm được.

Đạo Tràng
Kiến lập đạo tràng, hộ trì đạo tràng nhất định phải giải hành tương ưng. Giảng kinh thuyết pháp là giải môn, lãnh chúng tu hành là hành môn, hai việc này đều rất quan trọng, nếu hội đủ thì sẽ trở thành một đạo tràng hoàn mĩ. Từ xưa đến nay người tu mà hành giải đầy đủ không nhiều, nếu hai điều này không thể đầy đủ, thì chúng ta thà chọn hành môn, không nên cầu giải môn.

Hộ trì đạo tràng quan trọng nhất là vâng theo sáu pháp hòa kính, nếu bỏ sáu pháp này thì không phải là đạo tràng Phật pháp. Không phải đạo tràng của Phật, ắt là của ma rồi. Đạo tràng của Phật dùng để hoằng pháp lợi sanh, là nơi dẫn đạo cho tất cả chúng sinh tu hành, giúp họ phá mê khai ngộ, lìa khổ được vui. Hướng tới mục tiêu này mà làm thì đó là đạo tràng của Phật. Còn như độc chiếm đạo tràng của Phật, không đẩy mạnh sự nghiệp giáo dục, bỏ gốc chạy theo ngọn, thì đó là việc làm của ma. Là Phật hay ma đều nằm trong một niệm của mình, làm Phật thì có thể vãng sanh, làm ma thì nhất định phải đọa vào ba đường ác. Cho dù bạn có làm tất cả việc thiện chăng nữa vẫn không thể tránh khỏi đọa lạc, vì đã phạm tội phá hoại chánh pháp. Do đó, tất cả các việc thiện đều không thể bù được tội lỗi này.

Xã hội ngày nay, chùa chiền không có thu nhập, không có tài sản cố định, hoàn toàn dựa vào sự cúng dường của tín đồ (đàn na tín thí). Thế là liền đem tín đồ xem như là người trợ cấp, rồi nghĩ hết cách chiêu dụ họ, tâm phan duyên rất nặng nề, đạo tâm trở nên hư hoại, ô nhiễm và không còn thanh tịnh, đây là chỗ mà hoàn cảnh tu học của người thời nay không bằng thời xưa. Đồng thời cũng là nguyên nhân lý giải vì sao thời nay người tu hành nhiều mà người thành tựu lại rất ít.

Đạo tràng không cần lớn, càng nhỏ càng tốt, chi tiêu ít thì cuộc sống liền đơn giản; nếu dư giả thì phải tận tâm tận lực hoằng pháp lợi sinh. 

Buổi 31 ngày 07/08/2022

Phước huệ

Họa phúc, thực tế là gắn liền(dính chặt) trong khoảng một niệm của chúng sinh. Một niệm thiện chính là phúc, một niệm ác chính là tai họa. Trong phúc báo, thanh phúc là thứ khó đạt nhất, ở trong thanh phúc có trí huệ cao độ, cho nên không tạo tội nghiệp. Phước báo trong thế gian, phước báo càng lớn, thì tạo nghiệp càng dễ dàng, cho nên tác dụng phụ cũng lớn, đây là điều chúng ta phải ghi nhớ. Nếu như chúng ta có thể lý giải được thanh phúc, hiểu rõ thanh phúc, hưởng thụ thanh phúc, phước báu này chân thật là vô lượng vô biên, trí huệ cũng nhất định theo đó mà thêm lớn. Chúng ta chính mình phải chân thật nỗ lực tu phước, đồng thời cần phải khuyên bảo tất cả mọi người tu phước, mọi người đều có phước báu rồi, nơi đây sẽ không bị tai nạn.

Giả như chỉ có chúng ta là người có phước, mọi người không có phước, chúng ta vẫn là không thể tránh được cộng nghiệp, vì vậy khuyên nhủ chúng sinh tu phước là vô cùng quan trọng.

Có tiền là phước báo, dùng tiền là trí tuệ.

Người có phước báo lớn, nếu như không có trí tuệ, toàn bộ số tiền anh ta sử dụng đều là luống uổng; Người có trí huệ, phước báu tuy nhỏ, nhưng mỗi phần tiền của họ đều tu được phước báo rất lớn, cho nên gọi là “xả tài tu phước”. Do đó có thể biết, người không có trí tuệ, muốn tu phước cũng không tu được. 

Từ trên “nhân địa” mà nói, trí tuệ quan trọng hơn phước báo, bởi vì người có trí tuệ sẽ không tạo nghiệp, sẽ biết đem lỗi lầm của mình giảm tới mức thấp nhất. Người không có trí tuệ, tạo tác tội nghiệp nhưng vẫn cho là mình đang tu phước. Chúng ta có thể xem thấy những sự việc như vậy ở trước mắt rất nhiều, họ thật sự có tiền, cũng thật lòng phát tâm, nhưng cái họ làm ra là tội nghiệp, không phải là tu phước, mà tự cho là đang tu phước, thực tế này là việc vô cùng đáng tiếc. Phải nên biết thế xuất thế gian pháp đều là nhân quả của phước huệ. Phước báo tất nhiên là quan trọng, trí tuệ còn quan trọng hơn. Có phước báo mà không có trí tuệ, khi hưởng phước rồi nhất định tạo tác trọng tội, đây là “tam thế oán” mà Phật giảng nói. Phước hưởng hết rồi, đọa lạc ở trong đường ác, nếu muốn ra khỏi, điều này thật không dễ dàng, không biết được phải trải qua bao nhiêu đời, bao nhiêu kiếp nữa đây?

Có trí tuệ, không có phước báo, tuy trải qua ngày tháng thanh khổ, rất khó khăn, nhưng không tạo ác nghiệp, thông thường vẫn là có thể vãng sanh thành Phật, bởi vì cuộc sống họ quá khổ rồi, họ nhàm chán đối với thế gian này, trái lại đạo tâm sanh khởi.

Do đó có thể thấy, phước báu không phải là việc tốt, Phật dạy đệ tử xuất gia phải tu phước, nhất định không hưởng phước, vẫn cứ trải qua những ngày tháng thanh bần, phải lấy khổ làm thầy, đạo lý là ở chỗ này, sợ bạn hưởng phước rồi sẽ tạo tội nghiệp. 

Lúc trẻ tu phước nhiều một chút, đến khi già bạn sẽ được hưởng phước, sẽ có nhiều người đến chăm sóc cho bạn. Lúc trẻ không chịu tu phước, đến khi về già, không có người chăm sóc, bạn vẫn là phải tự thân vận động, cái nhân duyên quả báo này đích thực không mảy may sai chạy.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 

Video mới nhất

Pháp ngữ mới nhất

Thống kê lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 62


Hôm nayHôm nay : 11766

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 289473

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 27364437

PHÁP ÂM TUYÊN LƯU – TẬP 6

ĐỒNG TU HỎI TÔI- THẦY CÓ SỢ CHẾT HAY KHÔNG?

Có một số đồng tu hỏi tôi, hỏi thầy có sợ chết hay không? tôi nói với họ tôi không sợ chết, tôi không có khái niệm này, không hề có khái niệm sanh tử, mỗi một ngày đều là tùy duyên độ nhật, tuổi tác cũng đã lớn rồi, giảng kinh sắp giảng không nổi nữa, tôi vô cùng xem trọng người kế thừa, cho nên khi tôi 50 tuổi, thì đã rất coi trọng việc bồi dưỡng những người kế thừa, tôi có thể không giảng kinh, nhưng kinh thì không thể đoạn dứt, người có thể giảng, ưa thích giảng, tôi đều đề bạt họ, bồi dưỡng từng người từng người một. khi tôi đi rồi thì cũng sẽ có rất nhiều người giảng tốt hơn tôi, tôi rất mãn ý, hỏi tôi là có sợ chết hay không, không sợ, thật sự là không sợ, 1 chút cũng không sợ, người ta vì sao lại sợ chết? vì họ không có sự chuẩn bị. tôi thì đã chuẩn bị rất kỹ rồi, cho nên tôi không sợ chết, so với hầu hết mọi người thì không như họ, chúng tôi ngày ngày nhớ nghĩ Thế Giới Cực Lạc, niệm niệm đều là niệm A Di Đà Phật, tôi khuyên mọi người niệm Phật cầu sanh Di Đà Tịnh Độ, thì bản thân tôi sao có thể không làm? Nếu tôi không làm, thì những người học sẽ nói tôi lừa gạt họ, vậy thì tôi có lỗi với họ, Thế Giới Cực Lạc là có thật, A Di Đà Phật là có thật, vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là có thật, ngày ngày đều có, mọi lúc mọi nơi đều có thể đến Thế Giới Cực Lạc. hoan hoan hỷ hỷ, Phật đã nói với chúng ta, phàm việc gì cũng đều có nhân có quả, bệnh dịch là có nhân quả, nhân là gì? tất cả pháp từ tâm tưởng sanh, nói tới nói lui vẫn là tâm tưởng, đồng tu chúng ta đã học Phật rồi, vĩnh viễn không có sự lo sợ, chúng ta đi theo Thích Ca Mâu Ni Phật, tiền đồ thuận buồm xuôi gió, tiền đồ vô cùng tươi sáng, sau khi học Phật, niệm niệm cầu sanh Tịnh Độ, chúng ta rõ ràng thấu suốt đối với Thế Giới Cực Lạc, thì việc vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là thật sự nắm phần chắc chắn, hy vọng các đồng học xem nhẹ sự sanh tử, đem việc sanh tử nắm trong lòng bàn tay, không phải nằm trong tay vua Diêm La, mà nằm trong lòng bàn tay chúng ta, muốn đi là đi, muốn ở là ở, tốt, đối trước đại chúng đồng tu, cùng nhau niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, mỗi ngày đều không thiếu thời khóa, đồng tu còn sợ hãi vẫn là không ít, chúng ta hãy giúp đỡ họ, để giúp họ thì trước tiên bản thân mình không sợ, thì họ mới có thể tin, làm thế nào để giúp những đồng học còn sợ chết? đây là sứ mệnh của chúng ta, đọc kinh, đọc thuộc kinh điển, có thể chuyển sợ hãi thành không sợ, không còn sợ đạt đến mức nào? tự tại vãng sanh, vãng sanh Thế Giới Cực Lạc là chắc chắn, là thật không phải giả. Ta Bà này khổ, hà tất gì phải lưu luyến? bạn còn lưu luyến đối với Ta bà cho nên bạn mới sợ chết, không còn lưu luyến Ta bà thì mới không sợ, cho nên đối diện với trùng trùng sự bất an trong xã hội ngày nay, chúng tôi đều khuyến khích mọi người không nên sợ hãi, an vui là niệm cho thật tốt câu Phật hiệu này, A Di Đà Phật nhất định sẽ đến tiếp dẫn, không bỏ sót 1 người nào, lòng tin sẽ quyết định hết thảy, việc này rất quan trọng, mọi người đều có sức khỏe tốt hơn tôi. Phải nên dụng công, phải nên nỗ lực, nếu thấy được A Di Đà Phật ở tại Thế Giới Cực Lạc hoan nghênh chúng ta, chúng ta thấy được niềm hoan hỷ vô hạn, thì nguyện vọng của 1 đời cũng xem như viên mãn. Sống ở tại thế giới này, sống 1 ngày thì làm 1 ngày, sống 2 ngày thì làm 2 ngày, vãng sanh đến Thế Giới Cực Lạc thì đồng học sẽ cùng A Di Đà Phật đến tiếp dẫn, cho nên việc giúp đỡ trợ niệm cho các đồng học là công đức rất lớn, ta đi đón họ, học cũng sẽ đến đón ta, tuyệt đối không uổng công, tuyệt đối không phải giả, những tin tức về bệnh dịch hiện này chúng ta không xem, niệm A Di Đà Phật thì mới thật sự là có ích, đây mới là việc quan trọng cấp bách chứ không phải là việc gì khác. Phật đến tiếp dẫn chúng ta, Bồ Tát đến tiếp dẫn chúng ta, đồng tham đạo hữu cũng đều đến tiếp dẫn chúng ta. Tin sâu không nghi, thì các ngài nhất định sẽ đến tiếp dẫn vãng sanh. Khi đến tiếp dẫn thì sẽ còn náo nhiệt hơn ở hội trường này, khi đến tiếp dẫn thì cũng không nên khách sáo, phải kiên định tín nguyện, tín nguyện vãng sanh.