Lấy giáo dục hoằng dương Phật pháp. Lấy giảng giải bồi dưỡng nhân tài. Lấy từ bi lợi ích xã hội. Lấy chân thành phát triển giao lưu. Lấy chuyên tu cầu sanh Tịnh Độ.

Trang chủ »Pháp ngữ »Thái thượng cảm ứng thiên

Thái Thượng Cảm Ứng Thiên (Tập 10)

Chủ nhật - 28/09/2014 13:18

 

Chúng ta xem Cảm Ứng Thiên, câu thứ mười hai: “Nguyệt hối chi nhật, Táo thần diệc nhiên”.

Tám chữ này là một đoạn. Bài văn này vừa mở đầu đã nói rõ cho chúng ta nguyên lý của nghiệp nhân quả báo. Tiếp theo đó là nói cho chúng ta những chân tướng sự thật, gieo nhân thiện nhất định được quả thiện; tạo nhân ác chắc chắn không tránh khỏi ác báo. Tiếp theo nữa là sự giám sát của thiên địa quỷ thần. Sự việc này cổ nhân phần lớn có thể tin, nhưng người hiện đại cho rằng đây là mê tín, đem sự việc này thảy đều lơ là mất, cho nên mới bị cảm ứng đến tai họa to lớn.

Nhiều người cho rằng, tai họa là tự nhiên, không phải do con người tạo nên. Cách nghĩ, cách nói này chắc chắn là sai lầm. Họ không biết tất cả chúng sanh trong hư không pháp giới với bản thân chúng ta là một mạng sống cộng đồng, cho nên chúng ta khởi tâm động niệm đều gắn bó chặt chẽ, đều có liên quan với tất cả chúng sanh trong hư không pháp giới. Đạo lý này ở trong kinh luận Phật nói rất nhiều, nói rất tường tận. Nếu như chúng ta không thể thâm nhập kinh tạng, thì đối với những lý sự này sẽ rất khó thể hội được. Cứ tùy thuận tập khí phiền não của mình, tự nhiên sẽ tạo ác nghiệp rất nặng. Tạo những ác nghiệp này tự mình không biết. Nếu như tự mình biết mình đang tạo nghiệp thì người này khai ngộ, nhà Phật nói giác ngộ rồi. Giác ngộ là có thể quay đầu, giác ngộ là có thể được cứu. Quay đầu là bờ, liền có thể vượt thoát tất cả tai nạn, liền có thể thoát khỏi sáu cõi, mười pháp giới, đi làm Phật, làm Bồ Tát. Nhưng ở thế gian, người có căn tánh này thật sự là hiếm hoi vô cùng, trong ức vạn người khó có được một người. Trong kinh Phật nói người này trong đời quá khứ, vô lượng kiếp đến nay thiện căn phước đức nhân duyên chín muồi rồi nên mới có hiện tượng này. Đại đa số người là bất giác. Phật Bồ Tát đối với những người này hoàn toàn không từ bỏ, từ bi đến cực điểm, vẫn cứ thị hiện trong giới chúng sanh trong sáu cõi, dùng đủ loại phương tiện gợi mở tánh giác của chúng sanh. Nhất thời một đời chưa độ được thì các Ngài có thể dùng nhiều đời nhiều kiếp. Chúng ta ngày nay ở ngay trong đời này có thể tỉnh ngộ, đâu phải không do Phật Bồ Tát nhiều đời nhiều kiếp gợi ý. Vậy chúng ta mới chợt nhận ra, đây đúng là chứng tỏ “ở trong cửa Phật, không bỏ một ai”.

Trước khi chúng ta chưa lãnh ngộ, chưa có quay đầu thì biển khổ mênh mông, nghiệp báo bất khả tư nghì, có ai biết? Trước mắt chúng ta cũng nhìn thấy tai nạn rất lớn. Những tai nạn này từ đâu mà ra vậy? Từ nghiệp lực tạo nên. Nghiệp lực của ai? Người thật sự khế nhập Phật pháp thì biết là nghiệp lực của chính mình.

Tại sao chúng sanh không thể hướng thiện vậy? Chúng ta hãy thu nhỏ phạm vi lại, tại sao bản thân chúng ta không thể tu hành hết mình, không thể tu hành như lý, như pháp? Bản thân ta chưa có làm tốt, ta không phải là một tấm gương tốt, trách nhiệm này ta phải gánh vác, không thể đùn đẩy cho người khác. Tự mình nhất định phải làm nên một tấm gương thật tốt thì đó chính là tự độ, độ tha. Ta thật sự làm tấm gương thật tốt mà chúng sanh vẫn không thể cảm ngộ, thì đó là nghiệp chướng của họ sâu nặng. Chúng ta vẫn tiếp tục không ngừng nỗ lực giúp đỡ họ, giống như trong kinh nói, dùng đủ thứ phương tiện trường kỳ giúp đỡ họ, cuối cùng sẽ có một ngày họ hiểu ra, họ quay đầu thì công đức giáo hóa của chúng ta có kết quả, nhất định không phải vô ích.

Cảm Ứng Thiên ở chỗ này nói về những quỷ thần giám sát nhân gian, đã nói ba đoạn; đoạn thứ nhất nói Thiên thần, đoạn thứ hai nói Tam Thi thần (Tam Thi thần, nhà Phật chúng ta gọi là thần thức, thức thần). Hôm nay chúng ta thấy hai câu này là nói Táo thần. Táo thần là giám sát một gia đình. Phần trước nói Thiên thần, Tam Thi thần là giám sát cá nhân chúng ta, còn đây là giám sát gia đình. Nhà của bạn hành thiện, hành ác họ đều biết rõ. Trước đây trong dân gian chúng ta, mỗi một nhà đều cúng dường Táo thần. Người tuổi tác cao một chút, ký ức chắc sẽ rất sâu sắc. Trước đây gia đình bình thường ở trong nhà bếp đều nấu củi, không phải như hiện nay dùng bếp điện. Khi xây ông Táo nấu củi thì chừa lại cho Táo thần một vị trí, chừa trong một cái khám nhỏ cúng dường Táo thần. Bên cạnh khám Táo thần còn có một bức liễn đối. Tôi còn nhớ, câu đối trước là “Lên trời làm việc tốt”; câu đối sau là “Xuống đất giữ bình an”. Tập tục là ngày 24 tháng chạp Táo thần sẽ thăng thiên, đi báo cáo việc thiện ác mà gia đình bạn đã tạo trong một năm này. Người hiện nay nói đây là mê tín, nên mỗi nhà cũng không cúng Táo thần. Không cúng Táo thần, Táo thần còn quản trong nhà bạn hay không vậy? Ông vẫn trông coi như xưa, tuyệt đối không phải nói bạn không cúng, ông sẽ không quản. Cho nên, từ sự giám sát của trời đất quỷ thần, chúng ta hiểu rõ chân tướng sự thật này, kiết hung họa phước đều có điềm báo trước, có cảnh cáo trước. Báo trước để cảnh cáo bạn. Sự cảnh cáo trước này, ở trong môi trường hiện nay của chúng ta thì quá nhiều, quá nhiều. Chỉ cần bạn bình tĩnh quan sát thật kỹ, thì hầu như những gì mà lục căn chúng ta tiếp xúc không có gì không phải cảnh cáo trước. Sự cảnh cáo trước này rất không tốt, rất bất lợi. Cho nên, chúng ta tự mình nhất định phải làm cuộc chuyển đổi lớn.

Khi tôi 26 tuổi thì tiếp xúc được Phật pháp. Lúc đó tôi cảm thấy đã quá trễ, quá trễ rồi. Tôi vừa tiếp xúc Phật pháp, đại sư Chương Gia liền đem những sự việc này dạy cho tôi. Tôi có thể tin, có thể tiếp nhận, có thể y giáo phụng hành. Lời giáo huấn của thầy, từng câu đều là chân thật, cho nên tôi cảm ân, một đời tôi sống trong sự cảm ân. Tôi giúp đỡ người khác, tôi hướng dẫn người khác cũng là loại tâm thái mà thầy giáo trước đây dạy tôi; chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, không có phân biệt; đối với tất cả người, sự, vật thế gian không có đòi hỏi. Nhất là hiện nay tuổi đã cao rồi, tuổi về già còn có gì mà không buông bỏ. Nếu y theo nghiệp báo thì tôi đã lìa khỏi cái thế gian này từ sớm rồi. Đây cũng là làm nên một tấm gương cho quí vị. Quí vị thử xem cái hình ảnh này của tôi, quí vị hẳn sẽ có gợi ý. Tôi đời này không có tuổi thọ, không có phước báo, ở trong Phật pháp nói đời trước có lẽ là tu tuệ, không tu phước. May mà tôi có một chút trí tuệ, đã kết một ít thiện duyên với chúng sanh, cho nên tôi đều gặp được thiện tri thức rất tốt. Bản thân tôi là một điều kiện, tôi cũng đã nói rất nhiều lần với quí vị là tôi ham học, chịu học, ưa thích gần gũi thiện tri thức, ưa thích đọc sách thiện, đây là điều kiện đầy đủ của bản thân tôi. Vốn dĩ tôi không có phước báo, hiện nay mọi người nhìn thấy tôi có chút phước báo. Tháng trước pháp sư Tục Dân đến đây thăm tôi, pháp sư đó biết chấm tử vi, ông chấm cho tôi. Ông nói: “Pháp sư, thầy có vận may tuổi già. Thầy hiện nay tâm tưởng sự thành, làm việc gì cũng thuận lợi, cũng thành tựu, tuổi thọ cũng kéo dài, đều không hề cầu”. Tôi không hề cầu phước, cũng không hề cầu thọ. Năm xưa, lão cư sĩ Lý Bĩnh Nam giảng kinh dạy học ở Đài Trung, nhìn thấy trong học trò có người bạc mệnh, người đoản mạng, người không có phước, thầy Lý đặc biệt khuyên dạy họ phát tâm hoằng pháp lợi sanh. Thầy nói: “Hoằng pháp lợi sanh là phước lớn đứng đầu thế gian”. Tôi cũng do thầy khuyên dạy nên tôi mới đi theo con đường này, thật sự có hiệu quả. Nhưng nhất định phải buông xả tất cả thân tâm thế giới, phát tâm làm việc vì Phật Bồ Tát, vì tất cả chúng sanh phục vụ. Tất cả chúng sanh có phước, Phật Bồ Tát cần bạn phục vụ, thì tự nhiên được chư Phật hộ niệm, thiên long thiện thần ủng hộ, bạn không cần đi tìm họ, tự nhiên họ sẽ đến. Dứt khoát không nên tự mình dùng ý đồ, nếu muốn làm gì thì làm cái nấy, đó là sai rồi, đó chắc chắn là tạo nghiệp. Tạo nghiệp là tổn giảm phước báo của mình, đây là nói phước báo tu tích của bạn trong đời quá khứ tổn giảm rồi.

Trong Liễu Phàm Tứ Huấn, Cảm Ứng Thiên nói nhiều lời như vậy, thực ra chỉ nói một sự việc là “hạt cơm, giọt nước, đều do tiền định, đều do chính bạn định đoạt”. Chứng tỏ pháp thế xuất thế chính là một chuỗi nhân duyên quả báo lớn. Bạn hiểu rõ đạo lý này, bạn gieo nhân thiện, giữ tâm tốt, nói lời hay, làm việc tốt, làm người tốt, thì quả báo của bạn sẽ thù thắng.

Học Phật, Phật là hình mẫu của chúng ta, Phật chính là mô phạm của chúng ta. Tâm của Phật là thanh tịnh, bình đẳng, chân thành. Phật đối với tất cả chúng sanh là từ bi yêu thương, chăm sóc từng li từng tí, chân thành cung kính đối với người, với việc, với vật. Chúng ta cần quan sát tỉ mỉ, phải biết học tập như thế nào. Phật không những là dùng ngôn giáo mà Phật còn dùng thân giáo. Phật dạy cho chúng ta đều là tận thiện, tận mỹ. Cho nên, khế nhập cảnh giới Phật thì không gian hoạt động của chúng ta sẽ lớn, không gian hoạt động là tận hư không khắp pháp giới. Những điều mà bạn nghĩ, bạn suy tính, tuyệt đối không phải trong một cái vòng nhỏ xíu, tuyệt đối không phải một thế giới, mà là vô lượng vô biên cõi nước chư Phật. Bạn xem, tấm lòng này của Phật bao lớn? Đúng như cái gọi là lượng lớn, phước lớn, cho nên phước tuệ của Phật viên mãn, không có gì không thể bao dung.

Chúng ta nói, ngày nay một đạo tràng có mấy người xuất gia ở chung với nhau là đôi bên không thể bao dung lẫn nhau rồi, họ còn có phước báo gì nữa. Cái phước báo đó của họ đáng thương, quá nhỏ, khi hưởng hết rồi liền đi tam đồ thôi. Chân tướng của những sự lý này chúng ta không thể không hiểu rõ, không thể không sáng tỏ.

Táo thần là có thật, quyết không phải giả. Không những có Táo thần mà trong một gia đình còn có rất nhiều quỷ thần, ví dụ như cửa thì có thần cửa. Nếu như bạn xem “Lễ Ký”, bạn sẽ hiểu được, hóa ra là mỗi một căn phòng, ở trong mỗi một góc xó đều có quỷ thần cư trú. Chúng ta khởi tâm động niệm, hành vi tạo tác, người không nhìn thấy nhưng quỷ thần thấy rất rõ ràng. Vào thời triều Minh có “Du Tịnh Ý Cư Sĩ Ngộ Táo Thần Ký”, bài văn này là do đồng hương của ông ghi chép, thảy đều là sự thật. Bài văn này in kèm thêm vào phần sau của Liễu Phàm Tứ Huấn. Chúng tôi trước đây đã từng giảng qua một lần, giảng rất cặn kẽ, có thể làm tham khảo. Không chỉ có một mình Du Tịnh Ý gặp táo thần, vào thời xưa, trong bút ký của cổ nhân chúng ta cũng nhìn thấy rất nhiều, nhưng bài văn này nói viết tường tận nhất, viết xuất sắc nhất, cho nên Pháp sư Ấn Quang đem nó lưu hành.

Người có học, người tu hành luôn luôn tự mình cho rằng mình rất lương thiện. Người khác nhìn thấy bạn cũng rất tuyệt vời; mỗi ngày đều làm một số việc thiện, nói lời hay, làm việc thiện. Du Tịnh Ý năm xưa cũng giống như vậy. Thế nhưng cả đời ông nghèo cùng, thất vọng. Ông tự cho rằng mình cũng hành thiện, chưa hề làm qua việc ác gì, sao ông trời giáng cái quả báo này, thật không công bằng! Táo thần rất từ bi, biết ông là người có học nên chỉ dạy ông. Ông có thể tiếp nhận, ông có thể phản tỉnh, nên Táo thần mới thị hiện nói với ông: “Hành vi của ông giống như là thiện, nhưng ý nghĩ của ông quá ác; bản thân ông không thể phản tỉnh. Bởi vì ông có ý niệm ác, có ác ý, nên những việc thiện mà ông làm đều không phải chân thật. Trời đất quỷ thần giám sát ông từ mồng một tháng giêng đến ba mươi tháng chạp, không có một việc thiện nào là thật, toàn là giả, phô diễn, làm bộ cho người ta thấy. Đó là giả thiện, không phải chân thiện”. Táo thần báo cho ông điểm này, ông mới chợt nhận ra, mới thật sự hiểu ra.

Người tạo tác ác nghiệp thì không sợ, chỉ sợ là không thể quay đầu, sợ là không thể giác ngộ; chịu quay đầu, chịu giác ngộ thì đều được cứu. Cá nhân như vậy, gia đình như vậy, xã hội, quốc gia, thế giới đều cùng một đạo lý. Hiện nay kiếp nạn hiện tiền, mọi người đều biết. Kiếp nạn này có cứu được không? Chắc chắn cứu được. Bắt đầu cứu từ đâu vậy? Bắt đầu cứu từ nhân tâm, bắt đầu cứu từ trong tâm của mình. Tâm của mình nhất định phải làm một cuộc chuyển đổi; đoạn ác tu thiện, phá mê khai ngộ thì liền được cứu. Hy vọng mọi người chúng ta phải nghiêm túc, phải nỗ lực, phải sửa chữa lỗi lầm. Không những bản thân được độ mà còn giúp đỡ được người khác, đây mới là công đức cực lớn.

Cảm Ứng Thiên, câu thứ mười ba và mười bốn: “Phàm nhân hữu quá, đại tắc đoạt kỷ, tiểu tắc đoạt toán. Kỳ quá đại tiểu, hữu số bách sự, dục cầu trường sanh giả, tiên tu tị chi”.

Hai câu này là tổng kết của đoạn quỷ thần giám sát. Chúng ta đã nói đến Táo thần. Trong “Du Tịnh Ý Cư Sĩ Ngộ Táo Thần Ký”, mấy câu nói mà Táo thần nói cho ông rất đáng để chúng ta cảnh giác. Tật xấu mà ông phạm cũng chính là tật xấu mà bản thân chúng ta hiện nay phạm. Tật xấu mà mình phạm chính mình thật sự không biết, luôn cho rằng điều mình nghĩ, điều mình nói, điều mình làm đều là đúng, người khác đều là sai. Vấn đề này vô cùng nghiêm trọng, điều này ở trong Phật pháp chính là mê hoặc điên đảo. Trong kinh Phật nói đến chỗ nghiêm trọng là Nhất Xiển Đề, đây chính là người Nhất Xiển Đề. Nhất Xiển Đề là tiếng Phạn, nghĩa là không có thiện căn. Phật Bồ Tát đều không thể cứu họ, vì họ không biết quay đầu, không biết giác ngộ. Loại nguyên nhân này phải tiêu trừ như thế nào? Chúng ta hãy bình tĩnh mà tư duy, vẫn là phải đọc sách như xưa, không đọc sách thánh hiền làm sao có thể giác ngộ? Mê, nói lời chân thật là giống như vũng bùn vậy, càng lún càng sâu, không dễ gì ra được.

Đọc sách thánh hiền là hằng ngày gần gũi thánh hiền, huân tập lâu dài dần dần sẽ giác ngộ. Từ xưa đến nay, tại sao người già dạy trẻ con phải đọc sách thánh hiền, phải đọc kinh Phật, đạo lý là ở chỗ này. Du Tịnh Ý có thể quay đầu, là do nền tảng đọc sách cổ trước đây sâu dày. Người ngày nay nói với họ những lời này, tại sao họ không thể quay đầu? Là họ không có cái nền tảng này. Đây là điều chúng ta giác ngộ được sâu sắc.

Táo thần nói Du Tịnh Ý là ông có ác ý quá nặng, chỉ đuổi theo hư danh. Nói cho thật nhiều cũng không cần thiết, hai câu này là trọng điểm. Việc thiện mà bạn làm, làm rất nhiều cũng không phải chân thật, vì bạn săn mua danh lợi. Cho nên ông nói, trời đất quỷ thần hằng ngày đang giám sát, hằng ngày đang theo dõi bạn. Bạn ở trước mặt quỷ thần cầu xin, dường như cũng rất khẩn thiết, cũng có một chút bộ dạng thành ý, nhưng bạn đối nhân xử thế tiếp vật thì hoàn toàn không tương ưng với điều mà bạn cầu xin trước thiên thần. Thiên thần là từ bi. Trước đây, người có học thông thường đều tin có Ngọc Hoàng Đại Đế, trong những tôn giáo khác gọi là Thượng Đế. Họ nói Thượng Đế ra lệnh cho những quỷ thần giám sát thiện ác thế gian này, đến để xem bạn, thấy bạn bao nhiêu năm nay chưa hề làm một việc thiện chân thật, những việc thiện mà bạn làm là hùa theo người khác. Hay nói cách khác, người khác không làm, bạn chắc chắn sẽ không chủ động đi làm. Thấy bạn khi một mình nơi chỗ vắng, nhìn thấy niệm tham, niệm dâm, niệm tật đố, niệm hẹp hòi, niệm cao kỷ ty nhân của bạn (cao kỷ tức là tự cho mình cao, khinh thường người khác), niệm ức vãng kỳ lai (là nhớ nghĩ quá khứ, hy vọng tương lai), niệm trả thù ân oán, v.v… Những vọng tưởng, tạp niệm này của bạn thật là quá nhiều, nói không hết. Đây đều là ác ý. Loại ác ý này ngưng tụ ở trong tâm bạn, trời đất quỷ thần đã ghi chép vào trong hồ sơ rất nhiều, rất nhiều rồi. Bạn tránh họa còn không thể tránh được, bạn đến đâu để cầu phước?

Mấy câu nói này sau khi nói rồi đã cảnh tỉnh, đánh thức Du Tịnh Ý. Ông quỳ xuống trước Táo thần. Táo thần thị hiện thành một thân người. Ông nói: “Ngài nhất định là thần tiên, Ngài biết rõ về tôi như vậy, cầu mong Ngài cứu giúp”. Ông còn có một niệm muốn sửa lỗi, còn người hiện nay nghe đến điều này tuyệt không đếm xỉa đến, cũng chịu không tin, cho rằng là mê tín. Tự mình cho rằng đầu óc của mình là đầu óc khoa học, người thế gian đều không bằng, họ làm sao tiếp nhận được? Người hiện nay sửa lỗi, thật khó, thật quá khó! Ông còn một niệm tâm hối cải nên Táo thần đến giúp ông, bảo ông từ nay về sau phàm là niệm tham, niệm dâm, niệm khách sáo, vọng tưởng, tạp niệm, nhất loạt đem nó thu dọn cho thật sạch sẽ.

Hôm kia các bạn nghe thấy thầy Ngộ Chánh báo cáo em của thầy vãng sanh. Quá trì tu hành của chú ấy không nói rõ, hôm qua đã bổ sung rồi, nhưng tôi vẫn chưa nghe. Thế nhưng cha mẹ chú ấy nói với tôi, chú ấy trong quá trình tu hành, mỗi ngày hiếm hoi lắm mới nói vài ba câu. Người nhà nói chuyện, chào hỏi với chú ấy, chú đều cự tuyệt: “Không nên nói chuyện với tôi!”. Dụng tâm chuyên đến mức độ này, đây chính là bí quyết vãng sanh của chú ấy. Tâm của chú định rồi, chú thật sự buông bỏ vạn duyên. Trong kinh Di Đà nói thời gian so với thời gian dụng công của chú ngắn hơn, các bạn đều đọc rất thuộc: “Nếu một ngày, hai ngày, cho đến bảy ngày”. Có người nào niệm Phật bảy ngày thành công hay không? Có! Trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục có ghi chép, trong Vãng Sanh Truyện cũng có ghi. Thật sự chịu quay đầu, buông xả triệt để, thì người này liền có thể thành tựu. Cho nên, pháp môn này thù thắng đến cực điểm.

Tôi thường hay khuyên quí vị đồng tu, chúng ta tu hành điều thứ nhất phải giữ tâm tốt, trong tâm thuần thiện không có ác. Niệm ác, việc ác, người ác đều không được phép để ở trong tâm. Chỉ chuyên nhìn thấy chỗ thiện của người khác, chuyên nhìn thấy chỗ tốt của người khác, thì chúng ta trong đời này sẽ sống trong môi trường thuần thiện, không có ác. Không cần nói những thành tựu khác, tâm trạng của bạn vui sướng biết bao, nhiều hạnh phúc. Mỗi ngày nghĩ đến điểm xấu của người khác, nhớ đến oán thù người khác, thì đời này sẽ sống ở trong môi trường cực kỳ tồi tệ, bạn sống rất đau khổ, sống rất vất vả. Từ đó cho thấy, khổ-lạc đều ở trong khoảng một niệm của mình, không phải người khác trao cho bạn, mà là do ý niệm của chính bạn chuyển biến ra. Hiểu được đạo lý này, tại sao không đem ý niệm chuyển thành Phật niệm? Niệm niệm, niệm A Di Đà Phật, niệm niệm, niệm thế giới Tây Phương Cực Lạc y chánh trang nghiêm. Tuy chúng ta chưa đến thế giới Cực Lạc, nhưng hiện tại tâm trạng chúng ta đang sống tại thế giới Cực Lạc, thọ mạng hết rồi thì đâu có lý nào mà không vãng sanh. Cho nên, vạn duyên phải buông bỏ. Cư sĩ Bàng dạy người: “Nhiều việc không bằng ít việc, ít việc không bằng vô sự”. Vô sự không phải nói là chúng ta không làm gì cả, bạn lại hiểu sai ý rồi. Mọi việc đều cứ theo đó mà làm, nhưng trong tâm nhất định không lo nghĩ. Vô sự là nói tâm vô sự, không phải nói thân vô sự, thân không có ngăn ngại. Trong Hoa Nghiêm nói: “Lý sự vô ngại, sự sự vô ngại”. Những cái gì là chướng ngại vậy? Ở trong tâm, ý niệm là chướng ngại. Trong truyện ký Du Tịnh Ý nói rằng, lời nói thiện, việc làm cũng thiện, mà ý bất thiện, cho nên lời nói thiện, việc làm thiện đều không sinh hiệu quả, đều biến thành hư ngụy, là giả, không phải thật. Nếu như tâm thiện, ý thiện thì là chân thiện. Đây là cội nguồn của thiện-ác.

Táo thần khuyến khích ông, trước tiên phải giữ tâm tốt, giữ tâm thuần thiện, sau đó tùy phận, tùy sức mà đi làm việc tốt. Sức của bạn có thể làm được thì hãy tận lực mà làm. Khi làm thì phải làm cho thật sạch sẽ, quyết không cầu quả báo. Hành thiện chỉ vì quả báo là ý của bạn đã bất thiện rồi. Tại sao vậy? Vì hành thiện có điều kiện. Thiện vô điều kiện là chân thiện. Thiện hạnh mà không cầu quả báo thì quả báo thù thắng nhất; không cầu danh, không cầu lợi dưỡng, chẳng cầu mong gì cả, toàn tâm toàn lực giúp đỡ người khác, có thể xả thân vì người. Sự việc bất kể là khó hay dễ, bất kể là lớn hay nhỏ phải thật thành khẩn, thật chân thành đi làm. Nếu thật sự sức lực mình không làm được, không làm được nhưng chúng ta cũng phải có cái tâm tốt. Cái gọi là tâm có thừa mà sức không đủ, tâm niệm này sẽ có cảm ứng. Tâm niệm này thật sự chân thuần thì chư Phật hộ niệm, long thiên thiện thần đến giúp đỡ bạn, nói cách khác là tăng thêm sức mạnh cho bạn, khiến cho tâm nguyện của bạn có thể viên mãn. Bạn không phải vì bản thân mà vì chúng sanh, vì Phật pháp.

Ngày nay tại Singapore, quí vị chính mắt nhìn thấy cư sĩ Lý Mộc Nguyên, ông không phải là người có sức mạnh nhưng ông có thành ý, có tâm nguyện chân thành, vì Phật pháp trụ thế lâu dài, vì lợi ích thật sự của chúng sanh, cho nên cảm được chư Phật Bồ Tát giúp đỡ ông. Không có sức mạnh cũng có thể mãn nguyện, cũng có thể làm thành tựu sự việc này. Đây không phải chúng tôi ở đây ăn không rồi nói suông, đây trong tôn giáo thông thường gọi là kiến chứng, trong Phật pháp gọi là tác chứng chuyển, chứng minh bày ngay trước mắt. Chúng ta đọc kinh, nghe pháp thì chúng ta nhìn thấy những sự thật này, vậy còn có thể không tin, còn có thể không giác ngộ không?

Chúng ta biết, bản thân chúng ta trong đời quá khứ không tu phước, trong đời này lại không biết tiếc phước; không biết tu phước, mà còn đang lãng phí phước báo. Thế nhưng đời sống chúng ta vẫn có thể sống được, chư Phật Bồ Tát từ bi vẫn thường hay báo hiệu cho chúng ta, đến thị hiển cảnh tỉnh chúng ta, đến thị hiện khích lệ chúng ta, chúng ta từ chỗ này cần tăng trưởng tín tâm. Có một số Bồ Tát hộ pháp (hầu như ở mỗi địa phương đều có), đến nói cho ta, tặng đất đai, nhà cửa, tặng tiền cho ta. Đây đều là chư Phật Bồ Tát gia trì, ta có thể tiếp nhận. Nhưng tiếp nhận rồi có công dụng gì? Cảm thấy vô dụng. Thế là ta đều tạ từ, cự tuyệt rồi. Trong đây có thông điệp gì, các bạn có thể nhận ra không? Có một thông điệp mạnh mẽ, chỉ cần chúng ta cần thì trợ duyên lập tức liền hiện tiền. Đây là cung cấp cho chúng ta một thông điệp mạnh mẽ. Nếu chúng ta thật sự có 300 người, 500 người tu hành chân chánh, thì lập tức một đạo tràng lớn liền hiện tiền. Chỗ mấy trăm người, mấy ngàn người ở, không cần lo tí nào cả. Những thông điệp này nói cho chúng ta biết sự việc này.

Nếu chúng ta không cô phụ Phật Bồ Tát, không cô phụ các bậc trưởng giả hộ pháp này, thì phải gắng sức tu hành, chăm chỉ nỗ lực. Người phát tâm muốn giúp đỡ chúng ta đều là thành tâm thành ý, không phải hư ngụy. Chúng ta còn muốn mong cầu phước báo gì nữa? Không cần thiết nữa. Chúng ta một lòng một dạ vì Phật Bồ Tát làm việc, vì tất cả chúng sanh phục vụ. Chúng ta chỉ cần kiên trì theo đường lối này, chăm chỉ nỗ lực đi làm công việc này, nhất định không dối mình, không dối người thì tất cả trợ duyên tự nhiên thành tựu. Đó chính là giống như sau khi Du Tịnh Ý quay đầu, ông có thể y giáo phụng hành, ông hiểu rõ sâu sắc đạo lý và sự thật về nhân quả báo ứng. Cho nên, “động thì muôn thiện tùy theo, tĩnh thì một niệm không sanh”. Hai câu nói này quan trọng. Ông có thể thay đổi vận mạng của ông, chính là hai câu nói này. Động, khởi tâm động niệm là vì chúng sanh, vì Phật pháp. Vì bản thân thì một niệm không sanh, chân thành niệm Phật. Ông sống đến 88 tuổi, sinh được bốn người con trai, chết hết ba người, còn một người bị thất lạc từ nhỏ. Sau khi ông hành thiện, người con trai này không hẹn mà gặp lại được. Đứa bé này là con trai nhỏ của ông, lúc còn nhỏ lên thuyền của người ta chơi, sau đó thuyền chạy đi, đứa bé bị người ta xem như là nô lệ, bán đi. Thật may mắn là được một Thái Giám mua về. Vị Thái Giám này cũng vô cùng tốt bụng, ông không có con, đã mua mấy đứa trẻ về làm con của mình, nuôi con để phòng khi tuổi già. Về sau Du Tịnh Ý đã làm quan, công danh cũng thành tựu, do hành thiện tích đức đã chuyển được toàn bộ nghiệp báo, liền đi bái kiến vị Thái Giám này. Vị Thái Giám gọi mấy người con nuôi lên trình diện với ông. Vừa gặp mặt, nhìn thấy diện mạo rất giống con ông, nhưng rất nhiều năm đã không gặp mặt, ông bèn hỏi tên và quê quán của nó, đứa trẻ này nói ra, ông lập tức rơi lệ. Ông hỏi: “Có phải dưới bàn chân của con có hai nốt ruồi không?”. Cởi giày ra nhìn, quả nhiên không sai, đúng là con của ông. Vị Thái Giám bèn giao lại đứa trẻ này cho ông. Đứa con này của ông về sau học hành cũng thành danh, sinh rất nhiều con, con cháu đầy nhà. Thiện hữu thiện báo, nhân duyên quả báo không mảy may sai chạy.

“Du Tịnh Ý Công Ngộ Táo Thần Ký”, tôi đã từng giảng giải rồi, dường như có băng ghi âm. Ở trong kết luận, lỗi lầm của người này lớn nhỏ, nặng nhẹ đều có quỷ thần đang ghi chép, đều có hồ sơ lưu. Quí vị nên biết rằng, chỗ vua Diêm La có hồ sơ tỉ mỉ về chúng ta; chỗ Tứ Thiên Vương cũng có hồ sơ tỉ mỉ về chúng ta; Đao Lợi Thiên, ở nơi đó cũng có hồ sơ tỉ mỉ. Đây là thật, không phải giả, quyết không phải dọa người. Chúng ta khởi tâm động niệm đều có ở trong hồ sơ, bạn trốn ở đâu được? Bạn trốn không khỏi. Trước đây người có học tin những sự việc này, khởi tâm động niệm họ biết thu liễm. Người hiện nay đúng là mê hoặc điên đảo, làm càn làm bậy, không biết sự khủng khiếp của quả báo, không biết sự đáng sợ của khởi tâm động niệm. Ác lớn thì “đoạt kỷ” (đoạt kỷ là giảm thọ). Kỷ là 12 năm, thọ mạng của bạn giảm bớt 12 tuổi. Nếu bạn tu thiện tích đức thì được “tăng kỷ”. Tăng một kỷ tức là thọ mạng của bạn tăng thêm 12 tuổi. Tăng hai kỷ là tăng thêm 24 tuổi. Chúng ta ở trong sách xưa thường hay xem thấy, ác nhỏ thì “đoạt toán”. Toán cũng là tổn giảm phước báo của bạn, tổn giảm thọ mạng của bạn. Từ trong đoạn này, chúng ta liền biết được, một người, cả đời, một thân, một tâm, một nhà, một khu vực đều có trời đất quỷ thần vây xung quanh chúng ta.

Cổ thánh tiên hiền, chư Phật Bồ Tát chẳng qua là dạy chúng ta đoạn ác tu thiện, đặc biệt là “thận độc” (độc là khi bản thân ở một mình). Trước mặt nhiều người hay giữ thể diện, luôn phải giả bộ làm dạng; khi không có người thì hiện nguyên hình, đây là đáng sợ nhất. Có thể ở một mình trong nhà mà cũng không có mảy may cái tâm lừa gạt, che đậy, không có mảy may niệm bất thiện, thì sự tu hành này mới có căn cơ. Đây là điều chúng ta cần phải học tập.

Tốt rồi, hôm nay thời gian đã hết, chúng ta chỉ giảng đến đây.

A Di Đà Phật!

Thái Thượng Cảm Ứng Thiên (tập 10)

Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không

Giảng tại: Tịnh Tông Học Hội Singapore

Thời gian: 1999

Cẩn dịch: Viên Đạt cư sĩ, Vọng Tây cư sĩ

Biên tập: Phật tử Diệu Hương

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Video mới nhất

Pháp ngữ mới nhất

Thống kê lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 147


Hôm nayHôm nay : 7119

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 171924

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 10829967

Các bậc tiền bối mô phạm của Tịnh Độ

Pháp môn Niệm Phật, vốn là bi tâm triệt đễ của Thích Ca Thế Tôn độ chúng sanh; pháp môn này tối giản tiện, tối ổn định, tối cao siêu. Nếu như pháp môn này không thể tu được, vậy thì không cần nói đến pháp khác. Chỗ tốt của pháp môn này, bậc đại học vấn càng nghiên cứu, càng cảm thấy cao thâm; người không biết một chữ, cũng có thể làm đến được. Đáng tiếc người không rõ lý, chỉ đem nó cho là việc của ông già bà lão, thật là quá đổi sai lầm. Mời xem hai vị đại thánh Văn Thù Phổ Hiền trên hội Hoa Nghiêm, đều ở trong Kinh khuyến tu; Mã Minh Long Thụ hai vị Đại Bồ Tát của An Độ, đều có trước luận hoằng dương Tịnh Độ. Cổ đức của Trung Thổ, từ Đại Sư Huệ Viễn mãi đến Đại Sư An Quang, những lịch đại tổ sư này, phần nhiều là trước tu các pháp môn khác về sau quy về Tịnh Độ. Đại Sư Loan Đàm có nhục thân Bồ Tát nổi tiếng, Đại Sư Trí Giả là người truyền đăng Phật, đều hoằng dương Tịnh Độ. Thời cận đại Đại Sư Đế Nhàn của Tông Thiên Thai, Đại Sư Thái Hư của Tông Duy Thức, Đại Sư Hoằng Nhất của Luật Tông, Hư Vân Viên Anh hai vị Đại Sư của Thiền Tông, mỗi vị đều có trước tác, cũng là hoằng dương Tịnh Độ. Các vị cư sĩ nổi tiếng Lô Sơn triều Tần, Bạch Lạc Thiên của triều Đường, Tô Đông Pha Văn Ngạn Bác của triều Tống, Viên Hoằng Đạo của triều Minh, Bàng Xích Mộc Vương Nhân Sơn .v.v của triều Thanh, đều là nhà đại học vấn, họ đều là tức tâm Tịnh Độ, đây là người người đều biết đến. Còn có rất nhiều người, nhất thời không thể nhớ ra hết, cũng không cần phải nêu ra nữa. Hạng như ta tự hỏi : trí huệ, đức năng, so với những thánh hiền trên đây, ai cao ai thấp? Các ngài đều là chuyên tu chuyên hoằng Tịnh Độ, còn ta thì ngược lại xem thường; tri kiến như vậy, có thể nói là chính xác chăng?